Bài Tin mừng Chúa nhật V Phục sinh đưa chúng ta trở lại với phòng tiệc ly. Trong bầu không khí trầm buồn,
các môn đệ đã cảm nhận được cuộc thương khó của Thầy mình. Trả lời cho câu hỏi của ông Phê-rô: Thày đi
đâu vậy?”, Chúa Giê-su nói: “Nơi Thầy đi bây giờ, anh không thể theo đến được”. Dường như giữa thày trò
có điều không hiểu nhau. Một đàng là Phê-rô dứt khoát đoan hứa trung thành, đàng khác Chúa lại báo trước
ông sẽ chối Người. Các ông thực sự chưa hiểu những gì Chúa nói. Chính trong bối cảnh này, Chúa Giê-su
trấn an các môn đệ: Lòng các con đừng xao xuyến.
On this Fourth Sunday of Easter, Jesus reminds us: He is the Good Shepherd who knows us by name and the Gate through whom we enter abundant life. In a noisy world full of voices promising happiness without God, Christ calls us personally — through Scripture, the Church, and the Sacraments — into truth, safety, forgiveness, and communion with Him. He doesn’t promise an easy life, but a full one: grounded in holiness, nourished by the Eucharist, and lived in love for the least, the last, and the lost. “The sheep hear his voice… I came that they may have life, and have it abundantly.” (John 10:3, 10) Are you listening for the voice of the Shepherd today? Let us renew our trust in Him who leads us to eternal life.
Hôm nay Chúa Nhật IV Phục Sinh, là ngày Giáo Hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cách riêng cho ơn thiên
triệu, tức là cầu nguyện cho có nhiều tâm hồn nhiệt thành đáp lại lời mời gọi của Chúa làm linh mục hoặc tu
sĩ nam nữ để rao giảng Tin Mừng Nước Trời cho mọi người ... Giới trẻ hôm nay không thiếu lòng quảng
đại, không thiếu lý tưởng và những ước mơ cao cả. Họ cần có ai đó giúp họ gặp được Đức Giêsu, say mê
con người Ngài, và chia sẻ nỗi bận tâm của Ngài về thế giới. Họ cần có ai đó giúp họ nghe được tiếng kêu
của bao người đói khát chân lý và công lý, giúp họ cảm nhận được bổn phận lớn lao là xây dựng trái đất
thành mái ấm yêu thương. Giới trẻ cần những người thầy, người bạn dám sống điều mình tin giữa muôn
vàn khó khăn và giúp họ đứng vững trước cơn lốc của cám dỗ. Mỗi người cần phải cầu nguyện và cũng cần
phải canh tân cuộc sống.
On the road of life, Jesus meets us exactly where we are—in our doubts, our grief, and our joy.
Inspired by the journey to Emmaus, this reflection explores how we are taken in love, blessed by grace, broken for transformation, and given to a world in need. Discover how your own story fits into this sacred fourfold pattern and how we can all become "bread for the world."
Click to read the full reflection...
Anh chị em thân mến! Chúa Kitô sống lại, Ngài khải hoàn vinh hiển, mở lại cửa Thiên Đàng cho
nhân loại. Qua cái chết khổ nhục rồi được sống lại Ngài dậy chúng ta tín thác vào Ngài. Khi thật
sự tín thác vào Ngài, chúng ta sẽ vui sống, tin tưởng đặt trọn tương lai vào Ngài. Ngài đặt trong
tâm hồn chúng ta lòng ao ước được chia sẻ sự sống vĩnh cửu với Ngài. Hai môn đệ trên đường
Emmau hôm nay, đang buồn chán nhưng khi có Chúa đồng hành và được nghe Ngài giao huấn,
tâm hồn các ông đã bừng nóng lên, dầu chưa nhận ra Ngài vì mắt các ông còn bị che phủ. Trong
cuộc sống của chúng ta, tội lỗi cũng làm che phủ con mắt đức tin, nên nhiều khi chúng ta cũng chán
nản khi gặp những thất bại, đau khổ. Trên con đường lữ thứ trần gian tiến về Nước Trời, dù có đen
tối, đau buồn, chia ly và thất vọng đến đâu đi chăng nữa, thì Người vẫn luôn ở bên ta, đồng hành
với ta, an ủi và nâng đỡ ta, ban ơn soi trí mở lòng cho ta, để ta nhận ra được ý nghĩa của khổ đau
mà can đảm vững bước theo Người đến cùng. Quả thật, Chúa Ki-tô tử nạn và phục sinh vẫn luôn
ở bên ta mọi nơi mọi lúc. Khi thành công, vui vẻ và hạnh phúc cũng như lúc ta thất bại, khổ đau và
bất hạnh, không lúc nào Chúa không ở bên ta, bởi Người là “Đấng Em-ma-nu-el” luôn ở cùng và ở
giữa nhân loại cho đến mãi muôn đời. Chớ gì mọi người Ki-tô hữu luôn xác tin như vậy, để dù ăn
uống, làm việc, học hành, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí hay làm bất cứ việc gì, chúng ta hãy sống và
làm việc cho sáng danh Chúa, chứ đừng như những kẻ không tin Chúa. Người tin Chúa là người
cùng làm việc, cùng học hành, cùng vui chơi, cùng đau khổ và cùng hạnh phúc với Chúa, như
thánh Phao-lô tông đồ đã từng thốt lên rằng: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà là Đức
Giê-su Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20).
This Divine Mercy Sunday, we celebrate the boundless love and mercy of the Risen Christ! In today’s Gospel, Jesus appears to his fearful disciples, offering them peace, breathing the Holy Spirit upon them, and commissioning them to forgive sins. He turns fear into joy and doubt into mission.On this special feast instituted by St. John Paul II, we’re invited to trust in God’s inexhaustible mercy, receive the Sacrament of Reconciliation, and become instruments of forgiveness for others.
Sau khi Phục Sinh, mỗi lần hiện ra với các môn đệ, việc đầu tiên Chúa Giêsu làm là ban bình an
cho các ông. Bình an là một trong những yếu tố cần thiết và quan trọng trong đời sống con
người, nhất là bình an nội tâm. Nó mang tính riêng tư, không ai có thể xâm phạm. Dù sống
trong thế giới đầy chiến tranh, loạn lạc, khủng bố đến đâu, nếu ta có bình an trong tâm hồn thì ta
vẫn luôn được bình an. Qua bài Tin Mừng hôm nay Chúa chúc bình an cho các Tông Đồ là thứ
bình an này. Hôm nay Hội Thánh kính lòng thương xót Chúa mà Thánh nữ Fautina đã được
Chúa trao sứ mệnh loan truyền, mỗi người chúng ta hãy trông cậy vào lòng thương xót Chúa để
năng chạy đến Bí tích Hòa Giải, vì Chúa đã phán với Thánh nữ; Cha chỉ nhìn hiện tại của con thôi.
Anh chị em thân mến, Ngày trọng đại, vui mừng và mang nhiều ý nghĩa nhất của Kitô giáo đó là
ngày đại lễ Phục Sinh hôm nay. Chính ngày hôm nay, làm cho tất cả các ngày lễ khác có ý nghĩa,
kể cả lễ Giáng Sinh. Nếu Chúa không sống lại từ cõi chết thì như Thánh Phaolô Tông Đồ nói: tất cả
nền tảng đức tin của chúng ta hoàn toàn sụp đổ, vô ý nghĩa và cuộc khổ nạn của Chúa Kitô trở
thành một tin buồn chứ không phải Tin Vui. Sự Phục Sinh của Chúa cho chúng ta thấy rõ tình yêu
mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Chúa Kitô sống lại, Ngài cũng mời gọi chúng ta cùng
sống lại với Ngài để đem niềm tin yêu Phục Sinh này đến cho mọi người, đó chính là nguồn mạch
của yêu thương. Vì thế, tiếng nói cuối cùng không phải là của sự dữ và tội ác, mà là lòng xót
thương và tha thứ của Thiên Chúa. Sự Phục Sinh của Chúa Giêsu đã đổi mới tâm hồn tội lỗi của
chúng ta trở nên đền thờ của Ngài, làm cho cuộc sống của chúng ta tràn đầy niềm tin và hy vọng.
Khi trỗi dậy khỏi nấm mồ tăm tối, Chúa Giêsu mở cánh cửa hy vọng cho nhân loại. Quả vậy, qua sự
phục sinh sáng láng của Người, chúng ta nhìn thấy tương lai của chính mình. Tương lai đó là sự
phục sinh thân xác vào ngày tận cùng của thời gian. Tương lai đó cũng là sự sống vĩnh cửu Chúa
dành cho những ai tin cậy, phó thác và yêu mến Người. Cuộc phục sinh của Chúa cũng nói với
chúng ta về phẩm giá của con người. Bởi lẽ con người được dựng nên giống hình ảnh của Thiên
Chúa. “Trỗi dậy” trong ngày lễ Phục sinh, chính là thay đổi quan niệm khô khan và buồn tẻ về cuộc
sống, để cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho ta sự sống, ban cho ta gia đình và những người bạn bè để
chia sẻ yêu thương. “Trỗi dậy” cũng chính là những nỗ lực cố gắng để cùng với mọi người xây
dựng một xã hội nhân ái, chứa chan tình Chúa và thấm đậm tình người.