Chúa Giêsu là Chúa của muôn người. Thánh Phaolô đã khẳng định điều này trong thư gửi giáo dân Corintô.
Những ai tin vào Người sẽ được hiến thánh nhờ bí tích Thanh Tẩy. Đây là huyền nhiệm của tình thương, do quyền
năng của Thiên Chúa, Đấng yêu thương con người và muốn cho mọi người được cứu rỗi. Như thế, người tín hữu
được vinh dự lớn lao nhờ tin vào Chúa Giêsu. Được trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu trong bí tích
Thanh Tẩy, người tín hữu cũng trở nên những “người được Chúa Cha tuyển chọn”. Ơn gọi và bổn phận của
người tín hữu là giới thiệu Chúa Giêsu với mọi người, đồng thời làm phản ánh hình ảnh của Người qua chính cuộc
đời thánh thiện công chính của mình, để rồi trong lời nói, tư tưởng cũng như việc làm, đều làm cho hình ảnh của
Đức Giêsu hiển hiện. Đó cũng là sứ mạng làm chứng cho Chúa trong cuộc sống hôm nay. Chúa Giêsu là Đấng
được Thiên Chúa tuyển chọn. Đây là lời chứng của ông Gioan Tẩy Giả. Đây cũng là lời chứng của ngôn sứ Isaia.
Khái niệm “Đấng được Thiên Chúa tuyển chọn” cũng giống như “Đấng được Thiên Chúa sai đi”, hay “Đấng Thiên
sai”. Trong Tin Mừng, nhiều lần Đức Giêsu khẳng định Người được Chúa Cha sai đến trần gian. Việc tuyển này
được chính Chúa Cha xác nhận, khi Đức Giêsu được ông Gioan thanh tẩy trong dòng sông Giordan. Việc Chúa
Cha sai Con của Ngài đến trần gian là bằng chứng tình yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại, như lời Chúa Giêsu
nói với ông Nicôđêmô: “Thiên Chúa yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi
phải chết, nhưng được sống muôn đời”. Như thế, sứ mạng của Chúa Giêsu là đến trần gian để quảng diễn tình
yêu của Chúa Cha, đồng thời mời gọi mọi người nhận ra tình yêu ấy để sống tốt, đền đáp tình yêu thương của
Chúa Cha.
Tại sao Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Đấng vô tội, lại lãnh nhận phép Rửa của ông Gioan? Chúng ta thường đặt ra
câu hỏi ấy. Việc Chúa lãnh nhận phép Rửa không phải vì Chúa mang tội, nhưng thể hiện sự khiêm tốn hạ mình,
như Thánh Phaolô viết: “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang
hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống
như người trần thế” (Pl 2,6-7). Đức Giêsu hoà mình vào dòng người đang bị lên án gay gắt là những tội nhân và
cúi mình xin được nhận lãnh phép rửa. Chính ông Gioan cũng ngạc nhiên và do dự khi thấy Người đến với ông.
Trước sự chần chừ của ông Gioan, Chúa Giêsu nói: “Chúng ta làm như vậy để giữ trọn đức công chính” (Mt 3,15).
Khi bước xuống dòng sông Giordan, Chúa Giêsu muốn chứng minh: Người muốn liên đới với con người tội lỗi.
Sau này, Chúa khẳng định: “Tôi không đến vì người mạnh khoẻ, nhưng vì những người đau yếu”. Qua việc lãnh
nhận phép rửa, Chúa cũng cho thấy ước vọng của Người là cứu chữa hết mọi người, kể cả những tội nhân, và
khẳng định với họ: mọi người đều có quyền hy vọng vào lòng thương xót của Thiên Chúa, vì Ngài là Cha yêu
thương.