Để có hạnh phúc thực sự, cần phải cầu xin Chúa như Salomon: cho được ơn làm chủ bản thân, biết phân biệt tốt
xấu, chọn lựa điều tốt, bỏ điều xấu. Vì tất cả những gì chúng ta hài lòng chưa hẳn đã là tốt. Có ơn phân định, để
nhận ra tiếng Chúa, làm theo kế hoạch của Chúa, như tác giả Thánh Vịnh đã hát: ”Bởi thế nên con yêu quý chỉ thị
Ngài hơn vàng, và hơn cả vàng ròng tinh khiết. Bởi thế nên con tự chọn tất cả huấn lệnh của Ngài; hết thảy
đường lối gian tà con đều ghét bỏ ”. Cần phải có tâm hồn tỉnh thức, sẵn sàng không hời hợt, bốc đồng.
Mọi sự trong thế gian đều tương đối. Thế giới thay đổi. Cuộc sống thay đổi. Sự vật đổi thay. Chế độ chính trị thay
đổi. Con người cũng luôn thay đổi. Không có gì tồn tại mãi. Không có gì tốt hay xấu tuyệt đối ở trần gian này. Con
người sinh ra tính bản thiện, nhưng xác phàm yếu đuối hướng về đàng xấu. Trong con người có cả thiện lẫn ác. Thiện
và ác gắn chặt với bản tính con người .......
Anh chị em thân mến! Phụng vụ Lời Chúa hôm nay kêu mời chúng ta học tập và sống Lời Chúa. Lời Chúa như hạt giống
được gieo vào thế gian, gieo vào tâm hồn chúng ta, Thiên Chúa mong muốn biết bao cho hạt giống ấy sinh sôi nẩy nở,
nhưng có quá nhiều trở ngại, từ bên trong cũng như bên ngoài, khiến cho hạt giống Lời Chúa khó nẩy mầm và lớn lên trong
chúng ta cũng như trong mảnh ruộng thế gian này. Hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta hãy xét mình, do đâu Lời Chúa không
sinh sôi nẩy nở trong đời sống chúng ta? Và mời gọi chúng ta hãy dọn dẹp tâm trí khỏi mọi thứ gai góc, đá sỏi và cỏ hoang
để đón nhận hạt giống Lời Chúa ....... Mặc khải cho biết, khổ đau đi vào thế giới như là hậu quả của tội lỗi “không thể tránh
khỏi“; cũng như trái cấm trong vườn Ê-đen, vì một lời nói dối, khiến con người chống lại Lời sáng tạo, gây nên sự hỗn loạn,
sau cùng cả nhân loại bị hủy diệt. Chỉ có Thiên Chúa, Lời sáng tạo, mới có thể can thiệp để cứu chuộc con người (x. Rm 8)
và tái lập trật tự hài hòa đã được thiết lập ngay từ thuở ban đầu. Chúa phán: “lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với
Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó thực hiện ý muốn của Ta, và làm tròn sứ mạng Ta uỷ thác“ Is 55,11.
Anh chị em thân mến! Mỗi ngày Chúa nhật, chúng ta cùng họp nhau để được Chúa nuôi
dưỡng và dạy dỗ, hầu mạnh sức hơn để dân Chúa tiếp tục sống làm con Chúa giữa trần
gian. Hôm nay, Chúa kêu gọi chúng ta, những người đang gồng gánh nặng nề, hãy đến với
Người để Người bổ sức cho. Vậy chúng ta hãy chú ý lắng nghe Lời Chúa và đón nhận
Mình Máu Người hầu Thánh Lễ sẽ thực sự bổ sức cho chúng ta.
Chúa đòi người môn đệ phải từ bỏ tất cả, ngay cả mạng sống mình để đi theo. Chúa
Giê-su không cho phép môn đệ nào được lấy cớ yêu cha yêu mẹ, yêu con cái hay sự
sống của mình mà từ chối Chúa. Tất cả những lý do trên đều không xứng với Chúa.
Người đòi hỏi người môn đệ phải dành cho Chúa một tình yêu tuyệt đối.
“Đừng sợ” là chủ đề của Chúa nhật này. Giê-rê-mi-a sống giữa cảnh thù nghịch. Ông bị tấn công tứ bề và bị ghét
bỏ, nhưng ông không sợ hãi và nao núng, vì xác tín rằng có Chúa luôn ở với ông như người lính chiến hùng dũng.
Cho dù quân thù gieo khủng bố khắp nơi, gài bẫy rình chờ người công chính vấp ngã. Nhưng Giê-rê-mi-a tin, Chúa
sẽ đưa tay giải thoát người kính sợ Chúa. Ông còn xác tin rằng kẻ thù của ông sẽ lao đao, thất bại; sẽ hổ ngươi và
nhục nhã. Và niềm tin ấy đã biến thành lời cầu nguyện: xin cho con được thấy kẻ thù của con bị báo thù. Chúa sẽ
cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ (Gr 20,13).
Anh chị em thân mến! “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít, vậy anh em hãy xin chủ ruộng sai thợ ra
gặt lúa về”. Đó là lời mời gọi của Đức Kitô gởi đến cho các môn đệ khi Người nhìn thấy đám đông
dân chúng đang lầm than vất vưởng như đoàn chiên không người chăn dắt. Và đó cũng là lời kêu mời
của Người gởi đến cho mỗi chúng ta, những người đang sống trong một thế giới lầm lạc và u mê, đang
dần đánh mất đi những giá trị đích thực của Nước Trời, để chạy theo vật chất, tiền bạc và những đam
mê bất chính.
Thánh Thể được gọi là “Bí tích” và là một trong bảy bí tích do Chúa Giêsu thiết lập. “Bí” là khía
cạnh bí nhiệm, vô hình, thiêng liêng; “Tích” là khía cạnh hữu hình, có thể cảm nhận bằng giác
quan. Khi lãnh nhận Thánh Thể trong thánh lễ hoặc khi “chầu” Mình Thánh, chúng ta chỉ thấy một
tấm bánh đơn sơ, đó là khía cạnh “tích” mà chúng ta cảm nhận, còn khía cạnh “Bí” thì vô hình, chỉ
có thể cảm nhận bằng đức tin.
God is not a puzzle to solve, but a love we learn to trust. Like a child leaping into a father's arms at the pool, we are invited into the deep, relational love of the Father, Son, and Holy Spirit. This Trinity Sunday, let’s stop debating the doctrine and start living the pattern of divine love—through forgiveness, unity, and peace. ✨
“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người, thì khỏi phải
chết, nhưng để được sống muôn đời”. Trong cuộc đàm đạo với ông Ni-cô-đê-mô là thành viên
của Công nghị Do Thái, Chúa Giê-su đã mặc khải về Chúa Cha và về chương trình cứu độ của
Ngài.
Anh chị em thân mến! Ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống kết thúc mùa Phục Sinh. Biến cố Chúa
Thánh Thần hiện xuống trong ngày lễ Ngũ Tuần đã làm thay đổi con người các tông đồ. Chúa Thánh
Thần ban cho các ông một sức sống mới từ Thiên Chúa. Kể từ giây phút đó, các ông đã đứng lên rao
giảng về Đức Kitô Phục Sinh, Hội Thánh được khai sinh và bắt đầu đi đến tận cùng trái đất, một Hội
Thánh luôn luôn có Chúa Thánh Thần hiện diện.
Lễ Thăng Thiên vừa nhắc đến một mầu nhiệm và vừa nói đến quyền năng vươn tới một chiều kích mới.
Lễ này chấm hết sứ vụ Đức Kitô ở trần gian và mừng đón Chúa vinh hiển trở về cùng Chúa Cha trên trời.
Mặc dù là hành động cuối cùng của Chúa trên dương thế, hôm nay không phải là một ngày buồn trái lại là
một ngày vui, chan chứa hy vọng. Đức Kitô không còn tự giới hạn mình vào một khoảng thời gian,
khoảng không gian, hay một nhóm người nào nữa. Nhờ sức mạnh của Thần Khí, Người hiện diện vô hình
và sẵn sàng đến với bất cứ ai muốn tiếp súc, muốn chia sẻ vinh quang với Người. “Thầy ở đâu anh em sẽ
ở đó”.
Anh chị em thân mến, Chúng ta đang sống tuần cuối của mùa Phục Sinh. Bài Tin Mừng cho chúng ta
thấy Chúa Giêsu chuẩn bị cho các Tông Đồ đón nhận Chúa Thánh Thần. Thánh Thần vẫn đồng hành
với Đức Kitô trên đường khổ giá và cho Ngài sống lại. Bốn mươi ngày tại thế, Chúa Kitô tập cho các
Tông Đồ quen dần với sự vắng mặt của Ngài, để khi Ngài về trời các ông sẽ không cảm thấy hụt hẫng,
nên thỉnh thoảng Ngài mới hiện ra với các ông. Hôm nay Ngài loan báo cho các ông về việc Ngài sẽ ra
đi để về với Chúa Cha, nhưng sẽ không để các ông mồ côi. Lời hứa ấy làm cho các ông an tâm. Cùng
với các Tông Đồ chúng ta cũng hãy dọn mình để lãnh nhận biến cố trọng đại này với tâm tình chờ đợi
trong tin yêu và cậy trông. Không nản chí khi gặp đau khổ, không thất vọng khi gặp khó khăn. Để được
như thế, mỗi người chúng ta hãy sống trong sạch, tuân giữ giới luật Chúa và nhất là hoán cải hàng ngày.
Bài Tin mừng Chúa nhật V Phục sinh đưa chúng ta trở lại với phòng tiệc ly. Trong bầu không khí trầm buồn,
các môn đệ đã cảm nhận được cuộc thương khó của Thầy mình. Trả lời cho câu hỏi của ông Phê-rô: Thày đi
đâu vậy?”, Chúa Giê-su nói: “Nơi Thầy đi bây giờ, anh không thể theo đến được”. Dường như giữa thày trò
có điều không hiểu nhau. Một đàng là Phê-rô dứt khoát đoan hứa trung thành, đàng khác Chúa lại báo trước
ông sẽ chối Người. Các ông thực sự chưa hiểu những gì Chúa nói. Chính trong bối cảnh này, Chúa Giê-su
trấn an các môn đệ: Lòng các con đừng xao xuyến.
Hôm nay Chúa Nhật IV Phục Sinh, là ngày Giáo Hội mời gọi chúng ta cầu nguyện cách riêng cho ơn thiên
triệu, tức là cầu nguyện cho có nhiều tâm hồn nhiệt thành đáp lại lời mời gọi của Chúa làm linh mục hoặc tu
sĩ nam nữ để rao giảng Tin Mừng Nước Trời cho mọi người ... Giới trẻ hôm nay không thiếu lòng quảng
đại, không thiếu lý tưởng và những ước mơ cao cả. Họ cần có ai đó giúp họ gặp được Đức Giêsu, say mê
con người Ngài, và chia sẻ nỗi bận tâm của Ngài về thế giới. Họ cần có ai đó giúp họ nghe được tiếng kêu
của bao người đói khát chân lý và công lý, giúp họ cảm nhận được bổn phận lớn lao là xây dựng trái đất
thành mái ấm yêu thương. Giới trẻ cần những người thầy, người bạn dám sống điều mình tin giữa muôn
vàn khó khăn và giúp họ đứng vững trước cơn lốc của cám dỗ. Mỗi người cần phải cầu nguyện và cũng cần
phải canh tân cuộc sống.
Anh chị em thân mến! Chúa Kitô sống lại, Ngài khải hoàn vinh hiển, mở lại cửa Thiên Đàng cho
nhân loại. Qua cái chết khổ nhục rồi được sống lại Ngài dậy chúng ta tín thác vào Ngài. Khi thật
sự tín thác vào Ngài, chúng ta sẽ vui sống, tin tưởng đặt trọn tương lai vào Ngài. Ngài đặt trong
tâm hồn chúng ta lòng ao ước được chia sẻ sự sống vĩnh cửu với Ngài. Hai môn đệ trên đường
Emmau hôm nay, đang buồn chán nhưng khi có Chúa đồng hành và được nghe Ngài giao huấn,
tâm hồn các ông đã bừng nóng lên, dầu chưa nhận ra Ngài vì mắt các ông còn bị che phủ. Trong
cuộc sống của chúng ta, tội lỗi cũng làm che phủ con mắt đức tin, nên nhiều khi chúng ta cũng chán
nản khi gặp những thất bại, đau khổ. Trên con đường lữ thứ trần gian tiến về Nước Trời, dù có đen
tối, đau buồn, chia ly và thất vọng đến đâu đi chăng nữa, thì Người vẫn luôn ở bên ta, đồng hành
với ta, an ủi và nâng đỡ ta, ban ơn soi trí mở lòng cho ta, để ta nhận ra được ý nghĩa của khổ đau
mà can đảm vững bước theo Người đến cùng. Quả thật, Chúa Ki-tô tử nạn và phục sinh vẫn luôn
ở bên ta mọi nơi mọi lúc. Khi thành công, vui vẻ và hạnh phúc cũng như lúc ta thất bại, khổ đau và
bất hạnh, không lúc nào Chúa không ở bên ta, bởi Người là “Đấng Em-ma-nu-el” luôn ở cùng và ở
giữa nhân loại cho đến mãi muôn đời. Chớ gì mọi người Ki-tô hữu luôn xác tin như vậy, để dù ăn
uống, làm việc, học hành, nghỉ ngơi, vui chơi giải trí hay làm bất cứ việc gì, chúng ta hãy sống và
làm việc cho sáng danh Chúa, chứ đừng như những kẻ không tin Chúa. Người tin Chúa là người
cùng làm việc, cùng học hành, cùng vui chơi, cùng đau khổ và cùng hạnh phúc với Chúa, như
thánh Phao-lô tông đồ đã từng thốt lên rằng: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi sống, mà là Đức
Giê-su Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20).
Anh chị em thân mến, Ngày trọng đại, vui mừng và mang nhiều ý nghĩa nhất của Kitô giáo đó là
ngày đại lễ Phục Sinh hôm nay. Chính ngày hôm nay, làm cho tất cả các ngày lễ khác có ý nghĩa,
kể cả lễ Giáng Sinh. Nếu Chúa không sống lại từ cõi chết thì như Thánh Phaolô Tông Đồ nói: tất cả
nền tảng đức tin của chúng ta hoàn toàn sụp đổ, vô ý nghĩa và cuộc khổ nạn của Chúa Kitô trở
thành một tin buồn chứ không phải Tin Vui. Sự Phục Sinh của Chúa cho chúng ta thấy rõ tình yêu
mạnh hơn sự chết và tội lỗi của con người. Chúa Kitô sống lại, Ngài cũng mời gọi chúng ta cùng
sống lại với Ngài để đem niềm tin yêu Phục Sinh này đến cho mọi người, đó chính là nguồn mạch
của yêu thương. Vì thế, tiếng nói cuối cùng không phải là của sự dữ và tội ác, mà là lòng xót
thương và tha thứ của Thiên Chúa. Sự Phục Sinh của Chúa Giêsu đã đổi mới tâm hồn tội lỗi của
chúng ta trở nên đền thờ của Ngài, làm cho cuộc sống của chúng ta tràn đầy niềm tin và hy vọng.
Khi trỗi dậy khỏi nấm mồ tăm tối, Chúa Giêsu mở cánh cửa hy vọng cho nhân loại. Quả vậy, qua sự
phục sinh sáng láng của Người, chúng ta nhìn thấy tương lai của chính mình. Tương lai đó là sự
phục sinh thân xác vào ngày tận cùng của thời gian. Tương lai đó cũng là sự sống vĩnh cửu Chúa
dành cho những ai tin cậy, phó thác và yêu mến Người. Cuộc phục sinh của Chúa cũng nói với
chúng ta về phẩm giá của con người. Bởi lẽ con người được dựng nên giống hình ảnh của Thiên
Chúa. “Trỗi dậy” trong ngày lễ Phục sinh, chính là thay đổi quan niệm khô khan và buồn tẻ về cuộc
sống, để cảm tạ Thiên Chúa đã ban cho ta sự sống, ban cho ta gia đình và những người bạn bè để
chia sẻ yêu thương. “Trỗi dậy” cũng chính là những nỗ lực cố gắng để cùng với mọi người xây
dựng một xã hội nhân ái, chứa chan tình Chúa và thấm đậm tình người.
Đức Giê-su khẩn cầu: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này”. Chén là một hình ảnh
Kinh Thánh để chỉ một sự thử thách, một vận mệnh đau khổ. Chúng ta không loại trừ rằng chén gợi lên chén máu
lễ tế xóa tội (máu tế vật được đựng trong chén và tưới trên bàn thờ). “Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý
Cha”. Đức Giê-su không phó mặc cuộc chiến nội tâm mà đối tượng là vâng phục hay không vâng phục thánh ý
Cha Ngài; Ngài là một với Cha Ngài; chỉ có một ý muốn duy nhất của Thiên Chúa, chỉ có một kế hoạch duy nhất
của Thiên Chúa. Nỗi xao xuyến cùng cực của Đức Ki tô nhắm đến phương thế mà ý muốn duy nhất này phải
được thực hiện. Cơn hấp hối trong vườn Ghết-sê-ma-ni không phải không nhắc nhớ cơn thử thách trong hoang
địa ở đó cuộc tranh luận nội tâm nhắm đến cách thế Đức Giê-su sẽ thực hiện sứ mạng của mình. Ba lần Chúa
Giêsu trở lại bên các môn đệ của Ngài. Sự kiện vị Thiên Chúa làm người tìm sự nương tựa vào những anh em
nhân loại của mình trong nỗi buồn phiền vô tận thật cảm động biết bao. Ngoài ra, Chúa Giê-su không muốn để
mặc các môn đệ Ngài, vì họ cũng sắp trải qua sự thử thách và niềm tin của họ sẽ bị lung lay.
Việc phục sinh Ladarô xảy ra vào cuối sứ vụ công khai của Chúa Giêsu. Phép lạ này, dấu chỉ sau cùng mà Người
ban cho dân Do thái trong cuộc tranh tụng giữa ánh sáng và tối tăm, cũng là dấu chỉ quan trọng nhất, vì đây không
còn là việc chữa lành hay hóa bánh ra nhiều, mà là phục sinh kẻ chết, quyền năng mà chỉ mình Thiên Chúa có
được. Đúng như Phaolô sau này sẽ nói với tín hữu thành Côrintô: “Kẻ thù cuối cùng bị đánh bại, chính là sự chết”.
Việc phục sinh Ladarô mở màn cho diễn từ giã biệt và cuộc Tử nạn, vì, theo thánh Gioan, chính việc này thúc đẩy
Hội đồng Công tọa dứt khoát quyết định lên án tử hình Chúa Giêsu. Người Do thái đã “thích tối tăm hơn ánh sáng
vì công việc của họ xấu xa” (Ga 3, 19). Vị trí trung tâm của phép lạ trong Tin Mừng thứ tư đã khiến nó trở thành
chìa khóa để hiểu thần học của thánh Gioan. Bởi đấy chúng ta sẽ nghiên cứu nó trong viễn ảnh này.