"We all have that 'water jar'—the things we carry that keep us from being truly seen. Jesus didn't meet the Samaritan woman to judge her past; He met her to offer a fresh start. Are you ready for yours?"
[Read the full reflection here]
Sách Sáng Thế mô tả, Nước đã có trong công trình sáng tạo thế giới và vũ trụ muôn loài. Chúa đã tạo ra nước để
làm cho ruộng đất phì nhiêu. Nước tưới vườn Êđen địa đàng trần gian. Nước làm cho vạn vật sinh sôi nảy nở, cho
thân xác con người được mát mẻ sạch sẽ. Chúa còn tạo ra nước như dụng cụ của lòng từ bi Chúa: Chúa đã làm
cho Nước Biển Ðỏ và Nước sống Giorđan dựng lên thành tường để Dân Chúa thoát ách nô lệ và đi vào Đất Hứa.
Và lời Chúa hôm nay minh chứng nhờ nước Chúa đã làm dịu cơn khát của Dân Chúa trong sa mạc; các tiên tri đã
dùng hình ảnh nước mà loan báo giao ước mới Chúa sẽ thiết lập với loài người; sau hết nhờ nước mà Đức Kitô đã
thánh hóa trong sông Gioađan. Chúa đã đổi mới bản tính hư hỏng của ta con trong giếng nước tái sinh ....... Đức
Kitô, Đấng ngồi nghỉ trên miệng giếng chính là Nguồn Nước, từ cạnh sườn bên phải Người, tuôn trào dòng nước
xót thương. Một phụ nữ có sáu đời chồng đã được tẩy sạch bằng dòng Nước Hằng Sống ấy. Bà lấy nước từ
dòng Nước Giêsu! Tìm được Nước, bà ra đi với sự tiết hạnh. Ngay lập tức bà xưng thú các lỗi mà Chúa Giêsu ám
chỉ, bà nhận ra Đức Kitô và loan báo Đấng Cứu Thế. Bà để vò nước xuống, mang ơn sủng vào thành; vai nhẹ bớt,
bà trở về tràn đầy sự thánh thiện ....... Đúng là ai đến trong tội lỗi sẽ trở về với sứ mạng tiên tri ....... Chúa Giêsu
đã khởi đi từ nước thế gian tới nước hằng sống. Nước này là ân huệ Chúa ban nơi Đức Giêsu và là giáo huấn của
Người. Giáo huấn đem lại cho chúng ta niềm vui siêu nhiên và sự bình an trong tâm hồn. Nhờ nước hằng sống,
chúng ta không còn đi tìm kiếm một thần linh nào khác. Chúng ta được gặp gỡ Thiên Chúa, Đấng họ tôn thờ,
không phải ở đây hay ở kia, nhưng trong tinh thần và chân lý. Thánh Phaolô đã khẳng định: “Nhờ Đức Kitô Chúa
chúng ta, con người trở nên công chính và được bình an với Thiên Chúa” (Bài đọc II).